"năm sẵn sàng trong tôi” đó là khoảng thời gian mà tôi sống chung với anh em gia đình nhà máu. Chỉ với bốn ngày nơi Sơn Tây đầy nắng và gió, chúng tôi những con người cùng chung lý tưởng nhưng chẳng hề quen biết nhau đã chở thành những người anh em thân thiết cùng nhau ăn chung, ngủ chung, tắm chung, chịu phạt chung và thậm chí là khóc cùng nhau.

Hà Nội Mùa Thương Nhớ

Tác giả: Lê Lan- 5ss120-trung đội 3

Một hạt cát chẳng làm nên xa mạc

Một giọt nước chẳng làm nên đại dương

Tôi trưởng thành – tôi dẫn đầu.....

Mùa hè này các cậu đã làm gì?


Chắc có lẽ trong mùa hè này mỗi bạn đều có những dự định riêng của bản thân mình. Có bạn thì chọn việc đi làm thêm để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống giúp đỡ gia đình, có bạn thì đi du lịch, có bạn thì về quê.

Còn tôi, mùa hè này tôi đã nghĩ làm thêm, không đi du lịch cũng không về quê. Mà thay vào đó là tôi ở lại hà nội và tham gia khóa huấn luyện “năm sẵn sàng” của Hội Thanh Niên Vận Động Hiến Máu Hà Nội tổ chức- một khóa huấn luyện đã dạy cho tôi rất nhiều thứ như văn hóa, kỉ luật, cách giao tiếp ứng xử, cách quản trị hình ảnh bản thân , lập kế hoạch cho bản thân hay cả các kỹ năng về thuyết trình.Ở đây tôi còn được học nhảy cha cha cha với những bài khiêu vũ có một không hai hay học tiếng anh với hai tư thì. Mùa hè này trong tôi có “ năm sẵn sàng” và “ xung kích hè 083.1”

“ năm sẵn sàng trong tôi” đó là khoảng thời gian mà tôi sống chung với anh em gia đình nhà máu. Chỉ với bốn ngày nơi Sơn Tây đầy nắng và gió, chúng tôi những con người cùng chung lý tưởng nhưng chẳng hề quen biết nhau đã chở thành những người anh em thân thiết cùng nhau ăn chung, ngủ chung, tắm chung, chịu phạt chung và thậm chí là khóc cùng nhau.

“ xung kích hè trong tôi”- đó là khoảng thời gian tôi từ sơn tây trở về thành phố Hà Nội và bắt đầu một tuần sinh hoạt và chung sống cùng những người đồng đội , những người anh em của tôi tại ký túc xá Đại học lao động xã hội cơ sở một. khoảng thời gian ở đâylà khoảng thời gian mà cuộc đời tôi bước sang một trang mới với đầy những “biến động”. những ngày hè oi ả, chúng tôi đi tuyên truyền về mệt nhừ người nhưng vẫn luôn luôn phải đối mặt với những bài “test” áp lực trước giờ cơm, những giây phút “căng thẳng” trong giờ giao ban, hay cả tiếng chuông báo thức cũng như tiếng gọi của bạn an ninh ”dậy đi các bạn ơi” vào mỗi sáng sớm. và rồi cũng chính từ đây với những người anh em lầy lội của tôi mà hàng loạt các căn bệnh được ra đời, nào là bệnh Đỗ Thư(nhạt nhẽo), bệnh Huy Hoàng(ảo tưởng), bệnh Hùng Hàn, bệnh Nhung Nhung, bệnh Thu Huyền và bản thân tôi cũng được anh em đặt cho một căn bệnh mang tên bệnh Lê Lan với 1000 tnv.

Thờ gian đó đối với tôi chẳng dài nhưng nó đã để lại trong tôi thật nhiều kỉ niệm, để tôi nhớ mãi về mùa hè 2018- một mùa hè mà tôi đã được sống và cháy hết mình bên anh chị cũng như các đồng đội tôi( một mùa hè mà màu da của tôi đã lên “TONE” rõ rệt)

Mùa hè này bạn cảm thấy như thế nào? Bạn có cảm thấy hối hận khi đã có sự lựa này không?

Đối với bản thân, khi đã đưa ra quyết định này tôi cảm thấy chẳng hề có chút hối hận nào. Tôi thật sự cảm thấy mình thật may mắn khi là một tình nguyện viên của gia đình hội máu và vui hơn nữa là một thành viên của năm sẵn sàng.

Còn cảm nhận của tôi về mùa hè năm nay à!!

Đầu tiên đó là “vui”: tôi vui vì tôi qua vòng phỏng vấn và trở thành trại sinh 5ss, tôi vui khi tôi gặp được tam Huyền và Linh ở căn phòng c7 103, vui khi được ở cùng người anh em lầy lội của tôi nơi những căn bệnh bắt đầu.

Tiếp đó là một chút cảm giác ”lo sợ”: có thể nói tôi đã bị ám ảnh với tiếng chuông báo động và giờ tôi quyết định lấy nó làm báo thức để học cách quen với nó.

Bốn ngày ở sơn tây thực ra ngày nào cũng mất ngủ nhưng khi đi học thì lại chẳng dám “gật gù” trong lớp vì sợ bị các anh trung đội trưởng ghi vào sổ.

Rồi lại sợ cả chuyện “nếu mình làm sai gì thì chắc chắn các anh sẽ phạt cả đại đội” thế nên chẳng dám phạm lỗi, mỗi lần ra khỏi phòng là phải nhờ đứa đứng cạnh soát đồ” mày ơi, xem xem tao còn thiếu gì không”.

Đó còn là cả sự “ bất ngờ”: có những đêm còn chưa giao ban nhưng tâm hồn thì lại bay về một nơi xa. Rồi lại nhận được thông báo “ các em ơi nhanh chóng di chuyển xuống sân đón anh Giáp”; “hôm nay anh Thủy đến thăm đội hè chúng ta các em xuống sân tập trung nhé”; “ anh Hợp cùng các anh chị trong chi hội hôm nay đến thăm anh em đội hè nhé, 5 phút nữa là có mặt” từ anh Hiếu- chỉ huy trưởng đứa nào đứa nấy đều háo hức. rồi cả những món quà các anh mang đến nữa….vui không nói nên lời. hay những lần các anh chị ở các đội đến thăm mang đến cho bao nhiêu là đồ, lúc nào cũng anh chị ơi bọn em thèm thịt, anh chị ơi trong này thiếu thốn đủ thứ…nhưng thực tâm chỉ cần anh chị đến thăm là các em hạnh phúc lắm rồi.

Và đây còn là một mùa “ hè ý nghĩa và may mắn”: tôi may mắn khi được học tập và tiếp thu những bài học từ anh Hợp, anh Giáp, anh Toàn, anh Tuệ, anh Trung, anh Thắng, chị Lan Anh, anh Thủy- những bài học vô cùng ý nghĩa và dạy cho tôi rất nhiều kiến thức bổ ích; được sinh hoạt cùng những người đồng đội, những anh chị trung đội trưởng đầy vui vẻ- có những người để lại ấn tượng sâu đậm và xuất hiện cả trong giấc mơ của tôi nữa. tôi cảm thấy ý nghĩa hơn nữa khi bản thân có thể tuyên truyền vận động và làm thay đổi suy nghĩ của nhiều người về vấn đề hiến máu tình nguyện và có thể mang về những đơn vị máu để cứu giúp người bệnh.

Mùa hè này tôi còn có những kỉ niệm oái oăm đến nỗi chẳng đứa nào trong chúng tôi có thể nghĩ nó sẽ xảy ra.

Chuyện xảy ra vào đêm cuối cùng chúng tôi ở lại sơn tây và cũng là đêm đầu tiên của các bạn đợt 2 nhập trại. phòng 103 của chúng tôi bị mất chìa khóa nhưng thực ra lại không phải mất chìa khóa và thực ra là quên chìa khóa. Khi các bạn đợt 2 nhập trại là lúc căn phòng nhỏ của chúng tôi chứa 11 người trong đó. Nhưng rồi chúng tôi cũng chẳng được ở cùng nhau đêm đó và thậm chí là sáng hôm sau không có bát để đi ăn sáng và khi mọi người chụp hình chúng tôi còn chưa thể phá cửa phòng để lấy đồ thay.mấy đứa chúng tôi cảm thấy thật áy náy khi các bạn đợt 2 mới vào mà lại xảy ra mấy chuyện này. Và cho đến khi mọi người đang chuẩn bị chụp hình, mấy đứa tôi ra 1 góc ngồi lại vòng tròn và nghĩ lại thì mới biết được rằng ly ( đợt 2) cầm khóa nhưng không nhớ còn huyền trưởng phòng thì vẫn luôn nghĩ mình làm mất khóa. Thế là đêm trước đó chúng tôi chia nhau ra và đi ngủ nhờ.

Kỉ niệm của tôi còn là cái đêm định mệnh mà các ae của tôi ra sức bảo vệ mục tiêu còn tôi thì ra sức đóng bóng nước để phục vụ cho quá trình táp bóng nước của anh em. Không đơn thuần chỉ là đóng bóng nước và ném bóng nước, đêm đó những người làm nhiệm vụ đóng bóng nước kiêm luôn ném bóng nước là chúng tôi đã bị anh Hợp dùng băng dính “dính miệng” lại để tránh gây ra tiếng ồn và làm nhiệm vụ tốt hơn. Thế là một trận cầu bóng nước đỉnh cao cũng như việc bảo vệ mục tiêu đã diễn ra đêm đấy, người ai cũng như người ai ướt như chuột lột.

Hay đó còn là buổi trưa oi ả cả trung đội 3 rửa bát cùng nhau. Đó là hình phạt mà trung đội tôi nhận được trong trò chơi kiểm tra kiến thức và đội tôi đã may mắn mà về sau cùng. Thực ra tôi biết các đồng đội của tôi kiến thức thì có đó nhưng chắc do người to mà tay lại ngắn nên khi dơ quạt có bị chậm so với các đội khác. Và tôi cũng nghĩ rằng thực ra anh Hợp không có phạt chúng tôi rửa bát đâu, anh chỉ đang giúp trung đội 3 chúng tôi có những kỉ niệm khó quên bên nhau mà thôi….

Có thể những dòng tâm sự trên đây có nhiều người sẽ cảm thấy thật nhàm chán, có nhiều người lại đang nghĩ trong đầu là “ không biết con bé này đang nói nhảm gì vậy nhỉ”, rồi có nhiều người lướt lướt thấy toàn chữ chẳng thèm đọc mà bỏ qua luôn. Nhưng đối với tôi, mùa hè 2018 là một mùa hè đáng nhớ, nó là cả một phần thanh xuân của tôi. Tôi luôn vui vì sự lựa chọn của mình, và tôi luôn tự hào để nói với các em tôi, với các thế hệ sau tôi rằng :” chị đã có một mùa hè đẹp như thế ở bên các đồng đội của chị”

Và cuối cùng, em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến hội thanh niên vận động hiến máu Hà Nội đã cho chúng em có một khóa học bổ ích như thế này. Cho em gửi lời cảm ơn sâu sắc đến anh Hợp- người anh cả của chúng em, đến anh Giáp- người đại đội trưởng thương binh, anh Hải- bị thủy đậu phải nghĩ dưỡng ở nhà, anh Thủy, anh Toàn, anh Tuệ , anh Thắng, chị Nhung, chị Lan Anh, anh Trung cùng toàn thể các chị trung đội trưởng đã cho chúng em vô vàn những bài học bổ ích cũng như giúp chúng em hoàn thành tốt khóa học này. Gửi ngàn lời yêu thương và cảm ơn anh chị rất nhiều. 

Yêu tất cả mọi người

Viết bình luận

"Sức khoẻ là thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn"

Hãy liên hệ với chúng tôi ngay bây giờ để lên lịch cuộc hẹn